TỐI VÀ SÁNG
Không ai sinh ra đã cay nghiệt, không ai sinh ra đã lạnh lùng, cũng không ai bước vào đời với mong muốn trở thành một người khó chịu.
Vậy tại sao có những người từng rất tử tế, rất chân thành, rất nhiệt tình, nhưng càng lớn tuổi hơn lại càng cộc cằn, càng khép kín và càng khó gần?
Có lẽ bởi vì cuộc sống không chỉ mang đến cho con người những bài học, nó còn để lại những vết thương.
Có người từng tin người khác rồi bị phản bội. Có người từng giúp đỡ người khác rồi nhận lại sự vô ơn. Có người từng sống rất thật lòng nhưng liên tục bị tổn thương.
Và sau mỗi lần như vậy, họ tự nhủ: “Mình sẽ không để chuyện đó xảy ra thêm lần nào nữa.”
Thế là họ bắt đầu dựng lên những lớp phòng vệ. Ban đầu chỉ là cẩn thận hơn, sau đó là nghi ngờ nhiều hơn, rồi dần dần, họ không còn mở lòng nữa.
Điều đáng buồn là rất nhiều người không nhận ra một sự thật, thứ làm họ đau không phải là lòng tốt, mà là việc họ đặt lòng tốt không đúng chỗ.
Nhưng thay vì học cách khôn ngoan hơn, họ lại chọn cách đóng cửa trái tim mình. Từ đó, sự tử tế bắt đầu biến mất. Không phải vì họ xấu đi, mà vì họ đang sống trong nỗi sợ bị tổn thương.
Người thật sự trưởng thành không phải là người không còn tin ai, mà là người đã nhìn thấy mặt tối của cuộc sống nhưng vẫn giữ được phần ánh sáng trong bản thân mình.
Bởi vì thế giới này vốn đã có quá nhiều sự lạnh lùng. Điều nó cần thêm không phải là những trái tim đóng kín, mà là những con người đủ khôn ngoan để tử tế mà không ngây thơ vậy…
Theo bạn, điều gì khiến một người đánh mất sự tử tế nhanh nhất: tổn thương, thất vọng hay sự ích kỷ của xã hội?

ST